Có được vợ xinh đẹp là niềm hãnh diện của nhiều đức ông chồng. Tuy nhiên, niềm hãnh diện đó đôi khi được các ông chồng nhẫn tâm biến thành những phương tiện làm giàu hoặc thăng quan tiến chức mà các cô vợ không ngờ tới. Khi đó, người phụ nữ thường luôn nhận được những kết cuộc bẽ bàng. Hãnh diện vì cưới cô vợ xinh đẹp
Hân vốn là một cô gái được trời phú cho vẻ đẹp dịu dàng với đôi mắt nhung huyền, mái tóc đen dài xõa ngang vòng eo thon, vóc dáng tha thướt hiếm có. Sớm nhận thức về sắc đẹp của mình, nàng không để mắt tới mấy chàng học trò dài lưng tốn vải cùng chè. Mong ước của nàng là một ngày nào đó sẽ gặp được chàng “hoàng tử” xứng tầm tài sắc. Danh hiệu hoa khôi trong cuộc thi học trò thanh lịch cuối năm lớp mười hai càng thôi thúc Hân tìm đến những vầng hào quang danh vọng bằng lợi thế sắc đẹp của mình.

Cô "thư ký xinh đẹp" luôn hết mình với đối tác (Ảnh minh họa) Sau cuộc thi sắc đẹp, Hân bị Trung - anh chàng CEO của Tập đoàn Dược phẩm X, là cựu học trò của trường và cũng là đại diện cho đơn vị tài trợ cuộc thi - hớp hồn ngay từ cái nhìn trước tiên. Từ thời còn theo học ở trường, Trung đã tỏ ra thông minh, nhanh nhẹn, hoạt bát nhưng cũng không kém phần lém lĩnh. Anh thường là đầu têu cho mọi cuộc phá quấy cũng như những trò kiện cáo điểm trong các bài rà soát nên ai ai trong trường cũng đều biết đến tên tuổi của anh.
Bẵng một thời kì, anh trở về trường với dáng mạo của một thương nhân thành đạt và sẵn sàng làm nhà tài trợ cho các hoạt động của nhà trường. Thành ra, khi biết anh để ý Hân, ai cũng vun vén vào và coi đó như đôi dâu trúc mã, trai anh hùng gái thuyền quyên. Cái vầng hào quang ở chân trời phía trước ngay tức khắc được Hân đón nhận không chút nhọc lòng suy xét. Ngay khi tốt nghiệp phổ biến, nàng chẳng màng đến cánh cổng trường đại học, bước lên xe hoa, trở nên phu nhân ngài giám đốc.Có vợ đẹp, ngoan hiền, Trung hãnh diện với mọi người và thường đưa vợ đến các sự kiện, gặp gỡ các đối tác lớn. Không biết do hợp tuổi hay tình cờ, lần nào có Hân đi cùng, Trung đều giành được kết quả hợp tác tốt đẹp. Dần dần, Trung nhận ra rằng dung nhan của vợ chính là vũ khí quan yếu trên thương trường, anh mua sắm cho nàng những bộ áo xống thời trang, trang sức trải qua; anh hướng dẫn cho nàng những thao tác ứng xử trong kinh doanh và biến nàng thành thiên nga lộng lẫy, tươi mát trong mắt quơ những quý ông.
Nhiều giao kèo béo bở được ký kết dưới bàn tay đạo diễn tài hoa của Trung và “diễn viên chính” không ai khác là Hân. Còn Hân, trong thâm tâm, nàng luôn nghĩ rằng giúp chồng là một sứ mệnh của vợ, nàng thầm cảm ơn trời đã cho nàng có một người chồng phóng khoáng và giỏi giang như vậy. Những cuộc đổi chác
Cùng những thành công, Hân, từ người vợ đã trở nên cô thư ký xinh đẹp của chồng mình. Chiếc nhẫn cưới trên tay nàng ngày nào hiện thời cũng đã được cất kỹ trong hộp ở nhà. Nàng hoàn toàn tự do theo phong cách cô gái đơn thân, hiện đại. Nàng cũng đi gặp khách hàng, cũng bắt tay chào hỏi, cũng ôm hôn xã giao, cũng cụng ly chan chát, cũng nói cười lơi lả, cũng tăng ba tăng bốn cùng với các đối tác. Những giao kèo béo bở mà Trung mang về cho công ty sau những trận “xã giao” tưng bừng kia có công không nhỏ của nàng.

Vẻ ngoài xinh đẹp và trải qua không giấu được sự cô đơn của Hân (Ảnh minh họa) Hân quá quen với việc gặp gỡ đối tác, những quý ông sang, giàu có và không ngần ngại chi thẳng tay mua những món quà dành cho “mỹ nhân”. Nàng không còn phụ thuộc vào Trung nữa, nàng có thể tự thương thuyết với đối tác trong những nhà hàng sang và phần việc rút cuộc của Trung là ký tên hoàn thành.
Nhiều đêm nàng trở về nhà trong cơn say túy lúy, xống áo xộc xệch, thả mình xuống giường rồi ngủ thiếp đi, thây kệ cho Trung đang nghĩ gì, muốn gì. Bộ sưu tập đồ hiệu, những món quà đắc tiền Hân nhận từ đối tác ngày một nhiều hơn. Những cuộc điện thoại lơi lả, kéo dài cũng dần xuất hiện. Tất cả những điều đó ngày một làm Trung khó chịu, nó cũng dần ăn mòn những tình cảm mà Trung dành cho Hân. Không khí lạnh lẽo trong ngôi nhà cao rộng ngày một tăng theo thời gian. Một hôm, hai vợ chồng trở về nhà trong cơn say túy lúy, vật vạ mỗi người một góc giường. Trung tỉnh dậy, khát cháy cổ, thấy Hân nằm tênh hênh quần áo xộc xệch, Trung bỗng quên đi cơn khát nước, anh thấy mình khát một thứ khác. Anh lật ngửa nàng ra, nói thầm vào tai nàng. Hân ú ớ rồi cứ thế để Trung tùy nghi một mình tác chiến. Hân vẫn nằm im và không quan tâm đến chuyện gì đang xảy ra. Trung dừng lại nhìn nàng, bất giác sự ghen tuông trong anh trào lên cuồn cuộn làm anh uất ức. Rồi như thấy mình vô lý, Trung kiềm chế cảm xúc, bỏ ra ngoài. Ngồi nhìn đàn cá lượn lờ trong dòng nước, những chú chim đang ca hót trong vườn, nhưng đầu anh vẫn là khoảng trống mênh mông. Bỗng dưng anh nghĩ đến cuộc hẹn tối nay với một nhân vật quan trọng có hệ trọng món lợi nhuận hàng trăm tỷ đồng và cái ghế tổng giám đốc của mình. Trung quên luôn hình ảnh đàn cá, anh rảo bước vào nhà.
Hân thức dậy và bắt đầu cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình, các buổi tiếp khách không còn làm nàng náo nức. Nên khi Trung bảo nàng chuẩn bị cho cuộc hẹn tối hôm ấy, nàng đã chối từ. Trung kinh ngạc cao giọng: “Em sao vậy - nhưng liền sau đó anh xuống nước - em giúp anh lần này nữa thôi”. Như không lệ, Hân lộng lẫy trong y phục sexy đầy gợi cảm, nhưng bữa nay vẻ mặt nàng không giấu được vẻ tiều tụy mỏi mệt. Trung không hề nhận vờ đó. Anh đóng sầm cửa xe ra lệnh cho tài xế: “Đi!”. Sự thực phũ phàng
Bữa tiệc hôm nay diễn ra cũng như bao nhiêu bữa tiệc trước, Hân luôn đóng tốt vai trò của một cô thư ký xinh đẹp. Nhưng có một hình huống bất thần xảy ra mà Hân không thể ngờ: đối tác muốn “vui vẻ” với “em thư ký”. Mới đầu, Hân nghĩ đó chỉ là một câu nói đùa sàm sỡ, một lời đề nghị khiếm nhã của những thằng say - những thằng say nắm trong tay quyền lực. Nàng chờ phản ứng từ phía Trung. Không ngờ anh ngay lập tức gật gù: “Dạ anh! Cung kính bất như tòng mệnh”. Hân trố mắt nhìn anh. Trung đổ sập xuống bàn sau khi kịp đưa ánh mắt ra lệnh về phía nàng.
Hân cố giữ bình tĩnh và gắng sức đi vào nhà vệ sinh, dùng khăn nóng đắp lên mặt cho tỉnh ngủ, cô nhìn vào chiếc kính treo trên tường và đang tự trấn an mình. Sau vài phút nghiêng ngả, rốt cục Hân cũng nghĩ ra được cách xử lý kiêm toàn. Cô trở lại phòng tiệc với vẻ mặt vui vẻ và tỉnh ngủ, cô nói với vẻ rất khơi gợi: “Em đi trước đây, lát nữa các anh đến sau nhé…”. Hân lao đao rời khỏi quán, gọi một chiếc xe taxi nhưng thật sự cô không biết đi về đâu. “Anh tìm những con đường nào rộng và đẹp nhất anh cứ chạy nhé, không quan tâm đích đến”, cô nói với bác tài xế taxi.
Sau gần 2 giờ rong ruổi trên những con phố dài, nhìn lại đồng hồ cũng đã gần 1 giờ sáng, Hân nói với bác tài cho mình về nhà. Một không khí hoang lạnh, trống vắng đắp trong căn biệt thự rộng lớn. Vậy là tối nay anh sẽ không về, cô tự nhủ và nằm lăn làm bộ sofa giữa nhà.
Hôm sau, Hân vẫn nằm nhừ ở nhà, đầu cô trống như người mất hồn. Cô đang nghĩ đến nhiều thứ, nhưng có một thứ rất đơn giản của bao nhiêu người vợ thường ngày khác mà Hân không có được, đó là một đứa con. Hơn lúc nào hết, Hân ao ước giờ này có một đứa con bên cạnh để cô chia sẻ và quên hết mọi thứ tiền tài, danh vọng xung quanh. Đến chiều tối thấy đói bụng, cô vội nấu một tô mì gói lót dạ nhưng vẫn không sao nuốt nổi. Gần 21 giờ thì Trung cũng về đến nhà. Như thường có chuyện gì xảy ra, Trung không hề hỏi và Hân cũng không hề hé nửa lời. Nhưng kể từ đó, cuộc “chiến tranh lạnh” đã bao trùm xuống ngôi biệt thự thênh thang ấy. Hân khăng khăng không tiếp làm con rối trong tay Trung nữa. Điều đó làm cho Trung nổi nóng.
Thoạt tiên là lời qua tiếng lại, sau là cãi vã, gây sự. Nhiều lần Trung đã thượng cẳng tay, hạ ống chân với nàng. Rồi Trung bỏ đi biền biệt, có khi năm ba hôm, một tuần, rồi nửa tháng mới ghé qua nhà rồi lại đi, không đếm xỉa gì tới Hân. Chỉ vài tháng sau, anh ngang nhiên đưa về một người con gái khác công khai với Hân mối quan hệ người yêu đã tồn tại từ lâu của họ. Anh ép Hân ký vào đơn ly dị với lý do nàng không hoàn thành nhiệm vụ làm vợ. Nếu nhiệm vụ làm vợ được hiểu theo cái tức là làm công cụ cho chồng thăng tiến và kiếm tiền thì nàng không còn thiết tha nữa. Hân nản ê chề ký đơn và dọn ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng mà không chờ tòa xử.
Không biết người phụ nữ sau này có đấu trở thành nạn nhân của Trung hay không? Không biết khi tàn cuộc chơi, mạng ai sẽ bi thảm hơn? Ai trong chúng ta sống cũng đều có khát vọng. Chỉ khác nhau là ở cái cách mà chúng ta vươn tới nó.
Gia Nghi (Dòng Đời)
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét