Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Từ bác sĩ trở thành tội phạm chỉ vì sự vô tâm

Hành nghề cứu người không ngờ reo rắc cái chết trắng


Tính đến nay, Lê Thị Tuyết (SN 1964), ở tại 187, tiểu khu 4, thị trấn Mộc Châu, Sơn La, đã thụ án được gần 14 năm tại trại giam Thanh Xuân, Hà Nội. Với tội danh “Mua bán trái phép chất ma túy”, Tuyết từ bị tuyên án tử hình. Nhưng nhờ đứa con trai bé bỏng khi đó chưa tròn 36 tháng tuổi, chị ta thoát chết.


Nhắc lại thời điểm ấy, Tuyết bảo nhục lắm, vừa muốn chết để sớm giải thoát khỏi những suy nghĩ dằn vặt, day dứt nhưng khi nghĩ về gia đình, về chồng con thị lại mong muốn được sống tiếp. Và số phận đã mỉm cười với Tuyết.

Nhận bản án chung thân, đường về còn tít tắp song với Tuyết đó là một đặc ân song cũng là một sự trừng phạt để 14 năm qua là chừng ấy thời gian Tuyết gặm nhấm nỗi đau, ám ảnh tội lỗi và cả những suy tư dằn vặt khi nghĩ về các con, về tội lỗi của mình trước đó.


Trước khi phạm tội, Tuyết là bác sĩ của một bệnh viện huyện, công việc không đến nỗi vất vả nên Tuyết vẫn đủ thời gian để mở thêm một phòng mạch tư nhân. Tại phòng khám của mình, ban đầu chị ta dành để khám chữa bệnh thông thường và bán thuốc. Nhưng rồi nhận thấy số người đến khám bệnh chủ yếu là con nghiện tới mua xilanh, Tuyết nảy ra ý định nhận cai nghiện cho các con nghiện trong vùng.

Ngôi nhà 4 tầng được sắp xếp lại. Sinh hoạt của cả nhà gồm 2 vợ chồng, 3 đứa con được dồn lên 2 tầng trên để 2 tầng dưới dành cho Tuyết khám bệnh, bán thuốc và cho con nghiện tới ăn nằm trong thời gian cai nghiện. Việc nhận cai nghiện tại gia này chính là bước ngoặt đưa Tuyết từ một bác sĩ hành nghề cứu người trở thành kẻ gieo rắc cái chết trắng cho đồng loại, ranh giới giữa thiện và ác nhiều khi không có ranh giới.



Tuyết và các phạm nhân nữ đội đính hạt cườm.


Nhắc lại quá khứ lầm lỡ của mình, Tuyết đau khổ cho rằng đó là một sai lầm lớn không thể làm lại được. Khi biết chị nhận cai nghiện cho những người nghiện, một số gia đình đã đưa con em tới với mục đích nhờ Tuyết giúp họ đoạn tuyệt hẳn với ma túy. Các con nghiện cũng tỏ ra có thành ý để cai nhưng khi đến phòng khám của chị, thấy không có ai canh coi, quản lý, họ ngấm ngầm biến nơi đây thành chỗ để mua, bán, trao đổi ma túy với nhau.


Thời kỳ đầu các con nghiện còn mua bán kín kẽ, chỉ là việc trao đi đổi lại vài tép, nhưng dần dần họ biến phòng khám của Tuyết trở thành nơi để những kẻ buôn bán ma túy lẻ góp mặt và rồi là nơi để những kẻ làm ăn lớn hơn gặp gỡ, trao-nhận hàng. Đến lúc này, phòng khám của bác sĩ Tuyết trở thành nơi chứa chấp, buôn bán và sử dụng ma túy công khai.


Hỏi Tuyết có biết không, sao lại không ngăn cản?, Tuyết khẽ lắc đầu bảo: “Sai lầm của tôi chính là chỗ đó. Ban đầu thì tôi sợ bị trả thù, sau rồi tôi chặc lưỡi ai làm người ấy chịu và rồi trở thành kẻ tiếp tay lúc nào chẳng biết”.


Là bác sĩ trực tiếp điều trị cắt cơn cho các con nghiện nên ngay từ lúc họ mua bán, trao đổi ma túy với nhau, Tuyết đã biết nhưng vì sợ bị trả thù nên chị lờ đi, coi như không biết. Tuyết cũng không dám tâm sự với chồng mặc dù biết các con nghiện làm chuyện phạm pháp ngay trong nhà mình.

Từ sự làm ngơ, bỏ mặc, ai thích làm gì thì làm, Tuyết đã biến một phòng khám uy tín của thị trấn thành nơi chứa chấp, buôn bán và sử dụng ma túy công khai, khiến các con nghiện coi cơ sở chữa bệnh, cai nghiện trở thành tụ điểm để trao đổi, mua bán và tiêm chích ma túy.


Cho rằng mình không làm thì không phải chịu trách nhiệm, Tuyết mặc nhiên thừa nhận sự trái pháp luật ngay chính trong ngôi nhà của mình để rồi từ những suy nghĩ nhầm lẫn, thị đã có những quyết định sai lầm khác.

Thấy Tuyết không tố giác, những kẻ đang mua bán ma túy tưởng nữ bác sĩ này đồng lõa, muốn tham gia cùng bọn chúng, muốn chia lợi nhuận nên đã tìm cách lôi kéo. Con đường ma túy đến với Tuyết như một sự tất yếu vẫn thường xảy ra với những người không có lập trường.

“Lúc đó thật sự tôi không nghĩ nhiều. Vẫn biết việc buôn bán, sử dụng ma túy là phạm pháp, nhưng tôi cứ nghĩ mình không có liên quan gì đến việc mua bán đó, không hưởng lợi thì vô can. Nhưng tôi đã nhầm”, Tuyết nghẹn ngào.


Đầu tháng 10.1998, một người đàn ông tên Quân đến phòng khám của Tuyết chữa vết bỏng ở chân do ngã xe máy. Quá trình điều trị vết thương, giữa Quân và nữ bác sĩ trở nên thân thiết. Quân hỏi Tuyết về những con nghiện đang cai ở phòng khám của chị ta rồi ngỏ ý nhờ tìm người bán ma túy để anh ta mua.


Mấy ngày sau, Tuyết tìm gặp Trần Đăng Dung (SN 1961), ở tại tiểu khu 8, thị trấn Sơn La, hỏi về việc mua ma túy sau đó nối máy cho Quân nói chuyện với Dung. Sáng ngày 14.10.1998, Dung đến phòng khám của Tuyết đón Quân đến nhà một đối tượng tên là Hua, ở bản Co Cháy, xã Lóng Xập, thị trấn Mộc Châu. Hua tiếp tục dẫn Dung và Quân đến nhà Lầu A Trọ, mua 6 bánh heroin với giá 8.000 USD/cặp.


Sai lầm chết người của Tuyết chưa dừng lại ở chỗ giới thiệu cho kẻ mua, người bán gặp nhau mà còn biến ngôi nhà mình thành điểm hẹn để các đối tượng trao, nhận ma túy. 9h tối ngày 15.10, Lầu A Mua, con trai của Lầu A Trọ đem 6 bánh heroin đến nhà Tuyết, bán cho Quân, nữ bác sĩ xăng xái khi cho họ vào buồng của mình để kiểm tra chất lượng và thanh toán tiền.

Tuyết còn đưa vỏ hộp thuốc Gentamincin cho Quân gói hàng trước khi cùng phụ xe của Dung là Lò Văn Hải (SN 1969), ở bản Áng, xã Đông Sang, Mộc Châu mang đi cất. Ngay tối đó, khi Quân và Hải mang số ma túy trên ra bến xe Mộc Châu thì bị lực lượng công an phát hiện, bắt giữ.


Thắt ruột khi nghĩ về chồng con


Với tang vật là 6 bánh heroin, vụ mua bán ma túy với sự giúp sức của một nữ bác sĩ được hé lộ. Tại bản án sơ thẩm ngày 24.9.1999, Tòa án nhân dân tỉnh Sơn La đã tuyên phạt Trần Đăng Dung, Lò Văn Hải và Lê Thị Tuyết mức án tử hình; Lầu A Trọ mức án chung thân. Không thể ngờ rằng cái giá phải trả lại nghiệt ngã đến thế, Tuyết làm đơn kháng cáo nhưng phiên tòa phúc thẩm vẫn giữ nguyên mức án.


Bàng hoàng, tuyệt vọng, Tuyết như chơi vơi giữa hiện thực và suy tưởng thì cũng trong thời khắc ấy, đứa con trai thứ 3 đã trở thành cứu cánh. Do chưa đủ 36 tháng tuổi nên đứa trẻ đã trở thành ngôi sao may mắn, giúp Tuyết được miễn thi hành án tử hình. Tuyết bảo đứa con trai bé nhỏ ấy đã cứu rỗi cuộc đời chị ta, là “ngôi sao may mắn” của Tuyết song cũng là nỗi ám ảnh để chị ta sống trong dằn vặt.


Gần 50 tuổi nhưng Tuyết vẫn còn rất đẹp với nước da trắng mịn. Nhớ về quá khứ, Tuyết bảo đã nhận được nhiều ưu ái của số phận nhưng lại không biết giữ. Sinh ra trong một gia đình cơ bản, cả 5 chị em Tuyết đều được học hành tử tế. Sau khi tốt nghiệp trung cấp y, Tuyết về bệnh viện huyện công tác rồi tiếp tục con đường học vấn cho đến khi có trong tay tấm bằng đại học.


21 tuổi, xinh xắn, lại là một bác sĩ, khỏi phải nói thời đó, Tuyết “đắt hàng” đến thế nào. Người giàu có, danh giá, điển trai đều có cả, nhưng trong số rất nhiều người giàu có, thành đạt ấy, Tuyết lại chọn một anh công chức bình thường để gửi gắm cuộc đời. Nhắc đến chồng, Tuyết bảo hai người rất yêu nhau và chính tình yêu của người chồng đã nâng đỡ Tuyết vượt qua những khó khăn và cả những tuyệt vọng bây giờ.


Được hai bên nội ngoại hỗ trợ nên cưới nhau được một thời gian, vợ chồng Tuyết có một ngôi nhà kiên cố và những đứa con xinh xắn lần lượt chào đời. Khi các con đến tuổi đi học, vợ chồng Tuyết cũng tích cóp được một khoản tiền và phòng khám tại nhà đã ra đời với sự ủng hộ nhiệt tình của người chồng.

Tuyết bảo mới ngoài ba mươi, có tất cả công danh sự nghiệp, chồng con và kinh tế như Tuyết không phải ai cũng đạt được, vậy mà Tuyết đã có cả, chỉ tiếc là mọi thứ có được ấy lại do chính tay Tuyết hủy hoại.


“Mỗi lần nghĩ đến đó, tim tôi thắt lại, tôi có lỗi với tất cả gia đình, người thân và những người luôn yêu quý, tin tưởng tôi. Đối với tôi những tội lỗi đó là quá lớn và không bao giờ nói được thành lời”, Tuyết nghẹn ngào.

Trời đã cho Tuyết tất cả nhưng vì không biết trân trọng, giữ gìn nên ông Trời cũng lặng lẽ lấy đi lần lượt. Ban đầu là Tuyết vào tù, giờ là đến người chồng sau 13 năm dài đằng đẵng nuôi con đợi vợ đã không thể đi tiếp con đường đơn độc.


Anh đã chọn cho mình một lối đi mà trên con đường ấy, “người bạn đồng hành” với anh là một người phụ nữ khác. Tuyết bảo không trách chồng, không hận anh phụ bạc vì biết sớm muộn gì rồi anh cũng phải chọn cách đó, nhưng “khi nhận được tin chồng xây dựng hạnh phúc mới, tôi sốc và rất buồn”.

Nỗi đau tan vỡ hạnh phúc chưa nguôi, Tuyết tiếp tục nhận thêm một tin dữ là mẹ mình đã qua đời. Trong một lần đọc báo, tình cờ đọc bài viết về con gái mình, nhìn thấy đứa con gái gầy sọp, hao mòn trong bộ quần áo phạm nhân, người mẹ thương con đã tăng huyết áp đột ngột và qua đời. Tuyết khóc khi nhắc đến mẹ, tự trách mình là nguyên nhân gây ra cái chết của mẹ. Chị ta bảo nhiều đêm nghĩ đến mẹ, thấy thương mẹ đến quay quắt,…


Nhắc đến con cái, nét mặt Tuyết chợt vui hẳn lên. Chị ta khoe 2 cô con gái giờ đều là sinh viên đại học; cậu con trai thứ 3 cũng đang phấn đấu theo gương các chị, học hành giỏi giang.


Từ mức án chung thân, Tuyết đã được giảm xuống án có thời hạn. 20 năm là gần nửa cuộc đời nhưng với Tuyết lúc này, con đường trở về đã lấp ló trước mặt. Chị đã đi được gần 14 năm cải tạo và hẳn lúc này, trong đầu Tuyết đã có rất nhiều dự định cho những ngày đoàn tụ với các con.

Tâm Anh (Xzone/Tri thức thời đại0


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét