Người quét rác trong sân Văn Miếu Ông làm nghề đã 60 năm Nghề của tổ tiên truyền lại Mấy trăm năm Mải mê Lượm từng cọng giấy, tờ hoa... Xót tiếng gươm khua sứt gốc đa già Thương cành đại xù xì rút thời kì ra vỏ... Nhặt thời đạn bom, ngói tan gạch vỡ Cụ Tổ răn rằng: Đá cũng tri ân! Nguýt chú rùa đội bia lộng thần Nghiêng đầu lau từng dòng tên tấn sĩ Tháng tháng, năm năm bàn tay bền bỉ Tri thức bừng lên sau những phút chau mày! Bao thế cuộc danh nhân đã qua đây Bao rơm rác vương theo hài thiếu nữ? Bao oan uổng và bao giận dữ Đã bao đời… Ai nhặt hết đâu? Văn Miếu bữa nay gạch vẫn tươi màu Hào khởi đón dữ mỗi sớm Ông quét đi những hồng trần vừa chớm Soi bóng thời gian sáng cõi về... 5-2010 Mưa trên đỉnh núi Ơ hay! Đỉnh núi cũng mưa? Cũng long lanh nước Cũng mờ mịt mây Sấm rền, đổ thác, lay cây Chớp xanh lấp lóa... Tối ngày… Sáng đêm... Lâu nay ta vẫn ngước lên Nghĩ rằng nơi ấy là miền không mưa! Tan Chân trời xa vời vợi Tan trong sóng bạc đầu Những phút chốc chói lọi Tan trong cuộc bãi bể nương dâu... Người tan vào trong nhau Sau những giờ lỡ lầm Tan vào trong chớp mắt Một con đường vừa qua! Với thời kì Một chiều ra đứng với thời kì Thấy cỏ dưới chân lốm đốm vàng Thấy mây trên trời đờ đẫn bạc Ta cầm tay bạn, ngóng xuân sang... Ta vội vào nhà cất thời gian Đồng hồ trên vách tí tách vang Nhìn thoáng khung trời qua khuôn cửa Đôi lá vàng bay, mát xuân sang... Ta đặt lên thờ quỹ thời gian Lửa cháy lún dần tới chân nhang Nghe tiếng con tim thầm thì nhắc Ngoài thềm lạnh cóng bóng xuân sang... Thi sĩ Đoàn Mạnh Phương chọn và giới thiệu |
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013
Thơ Đỗ Hàn
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét