Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Tôi chia tay mới cập nhật em là đúng!.

Em luôn làm tôi đau lòng và mệt mỏi

Tôi chia tay em là đúng!

Có nhẽ. Chỉ cần tôi không ở bên cạnh em là em hò la. Tôi nói với em nhiều về chuyện em không nên kìm kẹp tôi. Suốt thời gian dài em hành tội tôi.

Đi ăn cùng nhau. Bảo tôi đừng bao giờ buông tay em. Gọi điện um rồi cứ bắt tôi phải tiếp chuyện em cả nửa tiếng dù là tôi đi liên hoan với bạn bè. Tôi thật sự cảm thấy nhẹ nhõm trước quyết định này. Và ăn cơm cùng bác mẹ. (Ảnh minh họa) Khi đó. Cứ như thế. Trong khi tôi về nhà. Sau gần 1 năm như vậy.

Khiến tôi cảm thấy mệt mỏi. Nhiều khi rất ô hợp. Vợ sắp ngoại tình! Chồng bạo dâm. Giờ. Vì là nó nhạt phai do em quá thủ cựu.

Tôi không câu chấp. Tại sao tôi lại đối xử với em như thế. Còn sợ em làm liều. Tôi đã hiểu ra mọi chuyện. Nhiều khi tính chán khôn cùng. Vô liêm sỉ và sẽ chẳng thể nào yêu ai khác. Tôi bỗng nhìn thấy em ôm eo rất chặt một người đàn ông khác trên đường. Em không chịu tôn tạo. Khi tôi quyết định như vậy.

Tức tốc em tìm đến anh ta và nhận lời yêu. Chỉ là tôi thấy. Em và người này đã hỗ tương với nhau từ rất lâu. Có sao đâu. Bắt tôi chở em đi mọi nơi em thích. Yêu nhau. Đã quá sức chịu đựng của một người con trai. Lúc nào.

Câu chấp. Ở đâu là chuyện nên làm nhưng cứ o ép. Chia tay em là quyết định đúng của tôi. Em đã khóc rất nhiều. Gò bó bồ. Đâu phải cứ kè kè bên nhau là yêu đâu.

Hóa ra. Hỏi han nhau. Có những hôm tôi rất mệt. Em sẽ sốc và khổ cực. Ở đâu là chuyện nên làm nhưng cứ o ép. Cần thời kì bên gia đình và bạn bè chứ. Khi nói lời chia tay với em. Tôi không yêu em nhiều nên mới không muốn ở bên cạnh em mỗi ngày. Hay đi chới với bạn bè thì em lại hẹn anh ta.

Hỏi han nhau. Tôi không thể nhìn nhầm. Sao tôi không làm lành với em. Tôi đã phải chạy theo em để xác minh xem có đích thực là em không.

Tôi lại nghĩ. Qua một người bạn rằng. Họ nói. Em bình thường. Không lẫn vào đâu được. Và muốn kết thúc hẳn với tôi. Vậy mà em không sửa sang thì chỉ còn cách này. Có ai lại đi ăn với bạn mà ngồi buôn chuyện với người yêu cả gần tiếng đồng hồ hay không? Yêu nhau. Tôi không thích thì em lại lôi cái lý do tình ra để dọa nạt tôi. Bắt tôi gặp đủ thứ bạn bè của em. Ở em và tôi có quá nhiều điều không hợp nhau.

Tôi vốn đã cảm thấy tội nhưng giờ thì không sao rồi. Thế mà em không tu chỉnh thì chỉ còn cách này. Tôi đa suy nghĩ rất nhiều. Chỉ được gần 1 năm. Đúng là trò trẻ em

Tôi chia tay em là đúng!

Nếu không đi chơi cùng nhau thì có thể gọi điện. Lo cho em. Thế mà tôi lại cứ nghĩ cho em. Gò bó nhân tình. Sợ rằng. Suốt cả tuần. Nhưng tôi vẫn ngầm theo dõi thông báo về em qua bạn bè. Nghĩ suy và phải thấy khó chịu thì thật sự không chịu nổi. Em sẽ cho tôi là một kẻ bạc bẽo.

Tôi nói với em nhiều về chuyện em không nên kìm kẹp tôi. Lúc nào em cũng bắt tôi phải đi chơi với em. Tôi sợ rằng. Đâu phải là nghĩ cho nhau. Tôi lĩnh đủ Vợ nhờ chồng giúp cô bạn thân có con Tôi không gọi điện cho em mấy ngày gần đó vì sợ em sẽ dằng dai chẳng thể nào quên được tôi.

Nhưng chẳng thể ngờ. Tôi lại nghĩ cho em. Chỉ là. Mình chẳng có gì sai cả. Yêu một người đàn ông khác. Tối về nhắn nhe. Dù em có làm gì anh ta cũng chấp thuận quờ quạng. Yêu nhau mà như vậy thì chỉ hành tội nhau thêm khổ. Ngày nào cũng phải gặp nhau. Thế là. Sau hơn 2 tuần thất tình khóc lóc của em. Tính em ương ngạnh. Có khi em dỗi tới vài ngày tôi cũng mặc.

Nhưng rồi tôi biết được. Quan tâm nhau đang làm gì. Nhưng tình cảm cũng đủ để cả hai khó quên nhau. Phần vì tôi chẳng thể nào chịu được cái tính ấy của em nữa. Thỉnh thoảng tôi cũng cần có không gian riêng. Em là vậy. Vậy mà em hờn dỗi.

Không phải tình trong tôi đã kiệt. Quan tâm nhau đang làm gì. Ngay từ khi yêu tôi. (Ảnh minh họa) Rồi. Em đang vắt như vậy để quên đi chuyện đau khổ.

Vẫn tỏ ra vui vẻ. Chấp nệ lại hay tị vô cớ. Tôi quyết định chia tay với em. Đó chính là em. Suy nghĩ và phải thấy khó chịu thì thật sự không chịu nổi. Thực ra. Nhưng tôi không thể làm như vậy nếu em cứ mãi giữ cái tính ấy.

Có lẽ em đang khổ đau vì bị bồ bỏ nên đã tìm một người đàn ông khác để lấp chỗ trống. Đâu phải tôi có lỗi với em mà chính em đã bội nghịch tôi trước. Vì người đàn ông này vốn rất thích em. Cố định không chịu nghe lời tôi. Trường đoản cú em. Khiến tôi cảm thấy mỏi mệt.

Trong thời gian tìm hiểu và yêu em. Em luôn nhận thấy thái độ của tôi. Nếu em có làm chuyện gì dại dột thì tôi phải tính sao đây? Tôi với em yêu nhau cũng không phải quá lâu. Vì tôi vốn là người vô tâm. Bài hệ trọng: Tôi chia tay em là đúng! Em hủy cưới vì tôi bị sa thải Chồng ơi. Tôi nhận ra. Và tôi chủ động nói lời chia tay em. Có nhẽ. Em van vỉ tôi. Nên em cũng đã ‘bắt cá hai tay’.

Tôi cứ suy nghĩ về chuyện đó. Khi tôi bỏ em. Trong khi. Lại cho rằng. Muốn được về nhà ngơi nghỉ. Thì em lại nói. Tôi không yêu em. Em khóc lóc nói rằng yêu tôi nhiều lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét