Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Đi bệnh viện

Bác sĩ chuyên khoa tim mạch Viện 115 khuyên tôi: “Bác vào thẳng viện, chúng em chụp lại CMV DSA để biết rõ thêm”. Tôi chuyển tất cả hồ sơ cho bác sĩ Nguyễn Phúc Đại, Ban Bảo vệ - Chăm sóc Sức khỏe Cán bộ, bác sĩ Đại khuyên tôi vào Bệnh viện Thống Nhất, bệnh viện tuyến trên chăm sóc cán bộ cao cấp để xác định mức độ hẹp mạch vành, cũng là dịp kiểm tra toàn bộ hiện trạng sức khỏe, sẽ có giải pháp điều trị thích hợp. Rồi bác sĩ An Bình chuyên khoa tâm lý và tim mạch từ Hoa Kỳ điện thoại, như một mệnh lệnh: “Không chần chừ, anh vào ngay bệnh viện!”. Vậy là sau tết Nhâm Thìn- 2012, tôi trở thành bệnh nhân bất đắc dĩ khoa A1 Bệnh viện Thống Nhất.

 1. Tôi được xếp nằm điều trị tại phòng 524, nhưng không hiểu sao cô điều dưỡng lại xếp vào phòng 526. Vừa bước vào phòng, tôi gặp chị Tuyết Trinh. Thoáng nhìn người bệnh nằm cạnh là anh Ba Thời – Nguyễn Tấn Thời, nguyên Phó Chủ tịch Đặc khu Vũng Tàu - Côn Đảo, nguyên Giám đốc Sở Thương mại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Tôi quyết định ở lại phòng 526 cùng anh Ba Thời, cô điều dưỡng nhầm phòng thế mà hay. Chị Tuyết Trinh, nguyên Trưởng Ban nữ công Liên đoàn Lao động tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu là bạn đời anh Ba, chăm sóc sức khỏe cho anh. Anh Ba Thời, đã bước qua tuổi 76, mắc chứng bệnh nghẽn mạch phổi khá nặng, rất khó thở, thiết bị thở ô xy lúc nào cũng sát bên giường bệnh.

Mấy ngày cùng điều trị tôi có dịp tâm sự, hiểu thêm anh Ba, vị Giám đốc sở, Phó chủ tịch tỉnh quyền lực một thời. Lúc anh giữ cương vị đó, tôi là tổng biên tập báo Đảng địa phương. Sau hơn 16 năm nghỉ hưu làm dân thường, công dân phường 4 thành phố Vũng Tàu, có nhiều điều anh trải nghiệm về tình bạn, tình đồng chí, đồng nghiệp, về nhân tình thế thái. Anh tổng kết cuộc đời khá sắc sảo, nhân văn.

Chị Tuyết Trinh chia sẻ và đồng cảm với anh, rất mực yêu thương chồng. Thương vợ, nhiều khi anh nấn ná không nhập viện, nhưng với chị, sức khỏe của anh là tất cả. Lúc anh đau ốm, chị dứt khoát bắt anh phải về thành phố Hồ Chí Minh điều trị, dù có phải đi xe đò, đi taxi, đi tàu cánh ngầm thì chị vẫn vui vẻ đưa anh đi và chăm sóc anh chu toàn. Lúc bệnh chưa nặng, anh vào phòng chăm sóc sức khỏe cán bộ ở Bệnh viện Lê Lợi, phòng ốc chưa đầy đủ tiện nghi, chị bỏ tiền riêng lắp thêm máy điều hòa nhiệt độ rồi để tặng bệnh viện, phục vụ những người bệnh vào sau.

Hoàn toàn ngẫu nhiên, vào điều trị tại khoa A1, tôi gặp thêm 3 người bệnh, vốn là những người anh thân thiết: nhà văn Đoàn Minh Tuấn, nhà báo Đại tá Nguyễn Đức Toại, nhà báo Đại tá Nguyễn Ngọc Bằng. Đi bệnh viện điều trị mà gặp người tri kỷ cũng là sự may mắn, là dịp thuận lợi, có thời gian rảnh rỗi tâm sự chuyện nghề, chuyện đời.

 2. Bệnh viện Thống Nhất là bệnh viện đa khoa lớn ở phía Nam . Bệnh viện có hơn một nghìn thầy thuốc, cán bộ, nhân viên; hơn 60 % bác sĩ có trình độ sau đại học, với hơn 600 giường bệnh, 25 khoa lâm sàng, 10 khoa cận lâm sàng, có thế mạnh về chẩn đoán và điều trị các loại bệnh tim mạch và lão khoa, là cơ sở đầu tiên ở phía Nam triển khai kỹ thuật đo điện sinh lý cắt đốt các ổ gây loạn nhịp tim.

Khoa nội tổng quát A1 là khoa điều trị, chăm sóc cán bộ cao cấp, cán bộ lão thành cách mạng. Người bệnh được chăm sóc tận tình chu đáo. Các bác sĩ, y tá, điều dưỡng viên, nhân viên nhiệt tình, niềm nở, tận tâm. Tình người nồng ấm, thân thiết; những ngày điều trị tại đây tôi có cảm giác như ở nhà mình; rất ít lời tiếng chê trách, phàn nàn. Dịp tôi nhập viện, bác sĩ Nguyễn Thành Nam đang tập huấn chuyên môn ở Bệnh viện Chợ Rẫy, người đã có thời gian chăm sóc sức khỏe cho tôi cách đó 2 năm, biết tin tôi nhập viện đã tranh thủ về khoa A1 thăm tôi. Nữ bác sĩ Mai Hương tận tình chu đáo, không chỉ làm công tác điều trị mà còn tư vấn dặn dò từng chi tiết nhỏ về chế độ ăn uống, tập luyện – về “bác sĩ là chính mình”!

Khoa A1 và Bệnh viện Thống Nhất thật đáng khen về thái độ phục vụ “thầy thuốc như mẹ hiền”, nhưng không phải không còn điều để nói. An ninh trong phòng bệnh chưa chu tất. Anh Ba Thời nằm điều trị, nhắc tôi ngay khi vừa nhập phòng: “Chú cẩn thận đấy nhé, 2 đợt mình vào đây, mất 3 điện thoại cầm tay”. Ngay chiều hôm đó, nhà báo Nguyễn Đức Toại, phòng bệnh 524 chạy qua thông tin với tôi và anh Ba Thời: “Kẻ trộm rình tớ ông ơi, vừa vào nhà tắm 5 phút, chạy ra đã bị chúng nẫng mất cái bóp tiền, 3 triệu bà xã vừa đưa hôm qua đã không cánh mà bay”.

Gặp anh Phạm Thạnh Trị, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Minh Hải, sau đó là tỉnh Cà Mau, anh nhận xét: “Mười mấy năm nay trở về với Thống Nhất, gần như dáng vẻ bề ngoài vẫn không thay đổi gì, vẫn cái thang máy và những tòa nhà cũ kỹ ấy”. Một bệnh viện tuyến trên được giao nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe đội ngũ cán bộ cao, trung cấp, dù khó mấy cũng đã đến lúc cần có sự đầu tư tương xứng với vị thế của nó.

 3. Lộc năm mới xuất phát từ một cán bộ cao cấp thành phố mà tôi nhận được sau tết Nhâm Thìn là bao lì xì rất đặc biệt và cuốn sách Cảm ơn cuộc sống của Keith D. Harrell, tác giả người Mỹ, cầu thủ bóng rổ nổi tiếng, người bán hàng nhiệt huyết của hãng máy tính IBM, một nhà thuyết trình lừng danh. Đó là những câu chuyện và trải nghiệm cuộc sống của chính tác giả về thái độ tích cực, không cam chịu thất bại, bệnh tật, buông trôi trước mọi thử thách của cuộc sống.

Tôi vào viện mang theo Cảm ơn cuộc sống , đọc và kể về nó với nhà văn Đoàn Minh Tuấn, nhà báo Nguyễn Đức Toại, với anh Ba Thời – vị Phó chủ tịch tỉnh – người luôn sẻ chia với báo chí. Tôi kể với các anh về Keith D. Harrell, cậu bé nhút nhát, mắc tật nói lắp, đã vượt qua chính mình, nếm trải không ít vấp váp thất bại để gặt hái thành công, trở thành một diễn giả và tác giả hàng đầu thế giới, truyền cảm hứng cho hàng triệu người vượt lên khó khăn, thử thách một cách diệu kỳ. Chúng ta không thể trốn chạy những đau khổ, thất vọng mà phải học cách đối diện với chúng, đối diện với bệnh tật; sự đối diện và chấp nhận mọi khó khăn khi nó là một phần của cuộc sống.

Anh Ba Thời tâm sự: “Không biết chú thế nào, chứ mình khi mới rời khỏi ghế phó chủ tịch, giám đốc sở rồi nghỉ hưu, lúc đó mới biết được ai là những người bạn tốt, ai là kẻ xu nịnh”. Tôi cười vui: “Mình phải nhận biết điều đó và luôn chủ động, không trốn chạy mà phải biết đối diện với chúng”.

Mỗi người một trải nghiệm riêng, nhưng giữa tôi và anh Ba Thời có khá nhiều điều tâm đầu ý hợp về quãng thời gian cống hiến, làm việc, học tập ở thành phố biển Vũng Tàu. Bài học mà tôi cùng anh Ba Thời, nhà văn Đoàn Minh Tuấn, nhà báo Nguyễn Đức Toại và mọi người có thể rút ra là trên đường đời không phải mọi quyết định đưa ra đều chính xác, kể cả quyết định lựa chọn người cộng sự.

Có lúc ta nhầm tưởng anh A., Chị B. Là người tâm đắc, chí cốt, chân thành, nhưng đâu có phải vậy. Tật xấu, kể cả sự phản trắc, vụ lợi, vong ơn, bưng bát cơm đầy mà vội quên đi những ngày gian khó, gió chiều nào che chiều ấy đôi khi được che giấu rất kín kẽ, khá tinh vi. Điều quan trọng là ta dám chịu trách nhiệm để đi đến cuối chặng đường hoặc dừng lại điều chỉnh ngay khi thấy sai, thấy chệch hướng. Đó là hành động của những con người thành công.

Bài học từ Cảm ơn cuộc sống của nhà thuyết trình cự phách Keith D. Harrell là như vậy. Không phải thất bại nào cũng là rào cản ngăn lối chúng ta bước. Đôi khi thất bại, thất bại cả về chọn việc mà làm, chọn bạn mà chơi, chọn người mà cộng sự, chọn cấp dưới mà giao việc… sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn. Sự thành công thật sự không phải lúc nào cũng đo lường được dựa trên giá trị vật chất chúng ta nhận được, mà phụ thuộc vào mức độ trải nghiệm từ sự “nhầm lẫn” và những thất bại đã qua…

Ở hiền gặp lành. Cha ông tổng kết đố có gì sai. Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao! Tôi nhập viện đúng 6 ngày, kiểm tra kỹ lưỡng “các cơ quan, ban ngành, đoàn thể”, bác sĩ chủ nhiệm khoa tếu táo kết luận: “Động mạch vành của bác vẫn ngon, bác xuất viện nhé. Lại như một mệnh lệnh. Thỉnh thoảng bác ghé chơi làm vài xị cho vui”. Tôi bắt tay chào tạm biệt mấy người bệnh tri kỷ, siết chặt tay cựu Phó chủ tịch Nguyễn Tấn Thời, nhà báo Nguyễn Đức Toại: “Các bác về sau nhé, nhớ giữ điện thoại, giữ cái bóp tiền cho chặt nhé, hihi”.

 4. Hơn 1 năm sau, ngày 9/7/2013, tôi lại nhập viện, khoa A1 Bệnh viện Thống Nhất, phòng 550 để tổng kiểm tra sức khỏe. Lần này, bệnh viện có nhiều cái mới, một số trang thiết bị phục vụ điều trị được tăng cường mới và hiện đại, một số bác sĩ giỏi được bổ sung. Trật tự an ninh bệnh viên khá hơn.

Vào đây, tôi gặp anh Đỗ Quốc Hùng (Hai Hùng), nguyên Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu; anh Lê Công Nghiệp (Ba Nghiệp), nhiều năm là Phó Chủ tịch, Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau. Trong 9 ngày cùng vào vai người bệnh, thời gian rỗi rãi, mấy anh em bù khú đọc báo, đọc sách tâm tình bao nhiêu chuyện vui buồn. Anh Hai Hùng nhiều năm làm Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy, lên căn cứ tham gia cách mạng khi mới 16-17 tuổi, quan hệ xã hội và tầm hiểu biết rộng lớn, là “cây từ điển sống” của Bà Rịa – Vũng Tàu.

Nhiều câu chuyện tâm tình của anh đầy chất nhân văn, thấm đậm tình người. Anh kể chuyện hóm hỉnh mà rất có duyên, phu nhân một cựu chủ tịch tỉnh, mỗi khi bạn bè cũ tìm đến nhà, đức lang quân ngồi lù lù ra đó, nhưng bà tìm cách né “nhà tôi đi công tác vắng!”. Có lẽ họ sợ bạn bè cũ muốn cậy nhờ gì chăng?…

Anh Lê Công Nghiệp, chất chứa bao nỗi ưu tư mà anh cho là anh bị xử ép, kỷ luật oan, xuất phát từ những toan tính cá nhân của ai đó làm cho nội bộ không đồng thuận, thời kỳ anh giữ cương vị chủ tịch tỉnh. Câu chuyện anh kể khá dài, nhiều tình tiết rất đáng suy nghĩ về chạy chức chạy quyền, về đoàn kết nội bộ, về hơn 60 bài báo được tung lên thời kỳ đó - ẩn chứa những điều không bình thường, về đạo đức báo chí. Anh tâm sự: “Ngày ấy, báo chí làm dữ quá, một số bài viết không công tâm, thiếu khách quan chĩa vào tôi. Tôi bị oan quá …”.

Tháng 7/2013, lúc anh vào bệnh viên Thống Nhất điều trị, cũng là lúc anh chính thức gửi kiến nghị đến cơ quan có trách nhiệm xem xét lại vụ việc hơn 10 năm trước, mong được giải tỏa sự oan nghiệt cuộc đời! Tôi tin, một ngày nào đó, vụ việc anh Lê Công Nghiệp sẽ được xem xét lại, đúng sai phân định rõ ràng.

Tôi và anh Lê Công Nghiệp ra viện cùng ngày. Hai anh em – thuộc diện cán bộ cao cấp xuống phòng tài vụ - xếp hàng từ 15 giờ 30 chiều đến gần 17 giờ để nộp chưa đến 500.000 đồng viện phí (tiền ăn). Đến việc nộp tiền để xuất viện mà cũng cơ cực. Giá như bệnh viện tổ chức khoa học hơn, hoặc nếu có thể thì cho đóng nộp tiền tại khoa (?) để cán bộ cao cấp đỡ xếp hàng chờ đợi, sự căng thẳng không đáng có. Sáng nào cũng vậy, 5 giờ 30, tôi xuống khuôn viên bệnh viện bách bộ, tập thể dục đã bắt gặp – chứng kiến nhiều cán bộ trung cấp, 40 – 50 tuổi Đảng, đầu tóc bạc phơ đứng ngồi xếp hàng chờ lấy sổ thứ tự để kịp 7 giờ 30 vào khám bệnh. Chịu khó la cà, tâm tình với các bác, các cô chú ta có thể biết được bao điều trăn trở, âu lo về thế sự, con cái, gia đình mỗi con người. Cuộc sống còn quá nhiều lo toan, kể cả việc đi khám bệnh lúc tuổi già.

Đến bệnh viện là dịp tiếp xúc với nhiều cảnh ngộ, lắng nghe nhiều tâm sự, trải nghiệm, chiêm nghiệm nhiều điều vui, thành tựu, tình nhân ái và cả nỗi buồn, không ít thăng trầm, có cả sự nhiễu nhương của bao số phận quá khứ, hiện tại, hôm qua, hôm nay …

 TP Hồ Chí Minh, 25/7/2013 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét