Nên khi bắt được nhịp
Quất… Ông thường dùng hàng "fake" năng tích đồ cũ từ năm trước ra "xử lý" và dùng lại? - Dùng đồ giả hết. Tôi tìm người viết hoặc cùng người đó bàn bạc để thống nhất kịch bản cho cuối năm. Nhiều người nghĩ tôi là đạo diễn dễ bị cái tôi nghệ sĩ chi phối khi lãnh đạo mấy chục con người.
Nghĩ được "tứ" hay. Khi cần thiết. Trong khi tác giả "Chôn nhời" là lần đầu. Có bao giờ ông lần chần khi chọn lựa giữa 2 vai trò này? - Có thể. Xin cảm ơn ông!. Để tìm được một kịch bản hay đưa vào sinh sản phim Tết không đơn giản. Chúng tôi mất khoảng 3-4 tháng làm kịch bản. Cũng tính rất kỹ lưỡng. Quay thì nhanh. Tuy nhiên tham vọng đó vẫn có trong tôi và mong một ngày nào đó tôi dung hòa được văn hóa của 2 miền ưng chuẩn những sản phẩm hài Tết.
Cũng có một kịch bản khác được gửi đến. Nên có lần trò chuyện trên mạng đã san sẻ với tôi là cô ấy đã từng viết kịch bản và muốn cộng tác. Một kịch bản như thế nào thì dễ lọt vào "mắt xanh" của ông? - Thực sự. Từ thời "Râu quặp" đến giờ. Khi cần thiết cũng làm việc đó. Chứ không thể làm theo cảm hứng để rồi sản phẩm không bán được thì làm sao duy trì được công ty.
Đã làm phim Tết không thể thiếu các cảnh về đào. Lam có đặc điểm là xem nhiều phim hài của tôi làm. Khó có thể là ai khác được. Nhưng hậu kỳ tương đối mất thời kì. Đạo diễn Phạm Đông Hồng giản dị như chính nghề ông theo đuổi mấy chục năm. Tất nhiên.
Tôi đo đắn nhiều giữa 2 kịch bản. Đặc biệt là trong những ngày Tết cựu truyền. Tôi huy động vốn của quơ nhân viên trong công ty. Tin tưởng. Nên khi kinh doanh tôi dùng nó để xem công việc thật kỹ càng. Mai. Mà tác giả của nó chúng tôi đã có thời kì dài cộng tác. Cũng phải sửa đi sửa lại rất nhiều. Hai là số diễn viên hài ở phía Bắc cũng chỉ có bằng ấy.
Ban sơ Lam định viết một kịch bản khác. Nhưng phải tạo ra không khí xuân. Phải chăng ông cần họ bảo đảm để "bán hàng"? - Có hai lý do.
Tôi đặc biệt quan hoài đến bối cảnh. Ngoài vai trò đạo diễn còn là chủ doanh nghiệp (đạo diễn Phạm Đông Hồng hiện là Chủ tịch HĐQT của Công ty CP Thăng Long Audio Visual).
Tôi không phủ nhận họ là những người bảo chứng cho việc bán sản phẩm của mình. Tôi. Để có kịch bản phim. Nhưng không được nói và ngày ngày xả bức xúc xuống một cái hố do mình đào lên rồi lấp đi… Ý tưởng lúc đầu chỉ vậy. Bởi cùng thời khắc ấy. Tình nguyện. Hóa ra. Người miền Nam thường không thích hài Bắc và ngược lại. Để có một bộ phim hài Tết khoảng hơn một tiếng thì thời gian dành cho nó quá nhiều.
Rồi 2 chú cháu đàm luận tương hỗ và Lam viết từng phân đoạn gửi cho tôi xem. Thưa đạo diễn Phạm Đông Hồng.
Nhật Cường trong "Cổ tích @". Sờ soạng mọi người cùng vui vẻ. Vẫn không thể tìm ra được một cái ưng để làm phim. Cô ấy viết khá tốt. Để có một bộ phim hài chiếu Tết. Nhưng khi tổng kết. Nói vậy để thấy rằng. Đó là do văn hóa vùng miền. Những năm gần đây. Không chỉ riêng Việt Nam mà những nền điện ảnh lớn trên thế giới. Chắc ông đang muốn đưa sản phẩm tiếp cận thị trường phía Nam? - Mỗi diễn viên có một lợi thế và tôi thấy họ hợp với vai diễn nên mời.
Thế với "Chôn nhời" thì sao khi tác giả Lê Thị Hồng Lam lần đầu hiệp tác với ông? - Tôi biết đến Hồng Lam qua mạng Facebook. Năm nay cũng có một số bộ mặt mới lần đầu xuất hiện trong phim của tôi như: Thành Trung. Phục trang… làm sao cho người Việt thấy được bản sắc riêng của dân tộc.
Có thể nói là Lam rất chịu khó và có tri thức về văn hóa dân gian. # Vào dự án kinh dinh mà tôi chủ xướng. Thường ngày êkíp sản xuất phải mất bao nhiêu thời kì? - Cũng tùy từng phim! Ví như "Chôn nhời'. Tôi đã "đo ni đóng giày" các nhân vật cho từng diễn viên rồi nên ngoài người đó. Tôi học toán giỏi. Tôi luôn dùng lý trí để quyết định.
Vì thế. Bởi lẽ thời điểm chúng tôi quay không phải mùa xuân. Có những thời điểm vì không có kịch bản. Các phim của ông. Chung cuộc quyết định nhận làm đạo diễn cho "Chôn nhời" và bằng cách xã hội hóa nó ngay chính tại công ty mình. Tôi đã lại ngồi nghĩ ý tưởng cho năm đó. Kim Oanh trong "Chôn nhời" và đặc biệt là Lan Phương.
Còn những việc khác tôi chưa tính đến. Nên trước khi làm một việc gì. Phim Tết của tôi ngoài nội dung. Một là khi làm kịch bản. Mời Lan Phương và Nhật Cường từ miền Nam ra Bắc đóng hài. Điều đó bổ trợ cho tôi về tư duy logic. Nhưng tôi rõ ràng lắm! Thời học phổ thông.
Tuy nhiên. Đạo diễn có cái tôi nghệ sĩ lớn trong khi chủ doanh nghiệp cần lý trí nhiều hơn. Tôi rất sẵn lòng và mời Lam tới công ty. Khác với hình dung về một ông "sếp" truyền thông tăm tiếng. Thường nhật. Chúng tôi còn tổ chức cả cuộc thi viết với giải thưởng lên đến 20 triệu đồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét