Vậy mà, lần nào về ông và con cũng to tiếng vì những chuyện không đâu
Ông mất. Ông bảo mấy đứa cháu ra vườn, thích gì cứ hái mà ăn. Mỗi dịp cúng giỗ, lễ tết, con cháu, dâu rể về thăm quê, ông bà mừng như bắt được vàng.
Bà bắt hết bầy gà chăm bẵm mấy tháng trời làm thịt, nói là để bồi dưỡng cho mấy đứa nhỏ. Đến lúc bà kiệt lực, mấy đứa con đàm đạo chuyện… nuôi.
Nói là bà gầy ốm nhưng ông lại đổ bệnh trước, lại là bệnh nặng, đi đứng không nổi, phải nằm liệt trên giường. Được dăm ba hôm, chịu không được cái khổ, con cái lại “bàn giao” cho bà. Con cháu về thăm, có cô con dâu còn không dám đến gần giường bệnh. Biết tin, bà ngã quỵ. Gần cả năm trời không được gặp ông, buồn thì có buồn nhưng bà vẫn thấy yên lòng.
Từ đó, ông được đưa vào Huế ở với con trai trưởng, bà thì theo con trai thứ vào tận Sài Gòn. Ngày chia tay thôn ấp, bà nghẹn giọng: “Từng này tuổi rồi mà phải xa quê, xa mấy o mấy chú. Vũ Hoài. Miếng cháo, hớp nước cũng trông nhờ vào Hàng xóm.
Những người con còn lại lấy lý do nhà đông người, chật chội, chẳng thể đưa ông bà về ở cùng. Có thể, lâu lâu mấy đứa con ông thấy có chiếc ghế cứ đặt mãi ngoài vườn. Năm người con thì không thèm chú ý xem làm thế nào ông có thể khai thác mảnh vườn trước nhà chỉ với một chân.
Bởi nặng nhọc nên ông đâm bẳn tính. Hết ông lại bà, cứ đau ốm triền miên. Láng giềng gọi điện báo cho mấy đứa con, người bảo bận, người thì ghé về được vài giờ. Có khi cả ông lẫn bà ốm cùng một lúc. Bà và mấy đứa con trở nên “bia đỡ” cho những cơn giận vô cớ của ông.
Nhưng, đến lúc già thì ông bà càng khổ, thậm khổ. ”. Bà hiểu và lặng im chịu đựng. Giờ ông bỏ bà ra đi, bà biết bấu víu vào ai để sống tiếp? Bà nhìn ông lần cuối, nói với ông như thể với mình: “Ông hãy yên nghỉ… Rồi tôi sẽ sớm về với ông”. Khi hai mái đầu bạc trắng, ông bà lầm lũi nơi quê nhà, mỉm cười nghĩ về ba đứa con trai thành đạt nơi phương xa, hai cô con gái thì con cái cũng đã đề huề.
Ba cậu con trai thường cãi lại cha, hai cô con gái thì không muốn giáp mặt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét