Phải chăng chính cách làm cải lương, nửa vời này mà việc mua bằng giả, dùng bằng giả để tiến thân càng có cơ để hoành hành
Việc một cơ sở, một ngành kinh tế quốc dân, một cơ sở giáo dục, y tế. Tháng 12/2012, vụ làm bằng giả “như thật” bị phát giác tại TP. Trong khi đó, những người có tài, được đào tạo có bài bản ở thế giới thì ngại về công tác trong nước vì sợ bị đổ vấy với không ít vị Giáo sư, tấn sĩ, Thạc sĩ rởm đang giữ các trọng trách ở nhiều lĩnh vực. Loại làm bằng giả kiểu chữa bằng thật như trường hợp người làng mượn bằng của tôi cách đây hơn 50 năm nay đã trở nên lạc hậu.
Đáng tiếc con số này không được ban bố rộng rãi và cũng không có một trường hợp nào bị xử lý. Đáng sợ hơn, sự lây lan “căn bệnh” bằng rởm này còn khiến độ cả hàng chục quan chức một tỉnh miền Trung nghèo đều dùng bằng giả, bằng rởm, bằng không chất lượng. Đáng tiếc, vì bộ lông mượn đó mà những con cú có điều kiện để kiếm ăn và làm băng hoại vẻ đẹp của cuộc sống và sự công bằng tầng lớp.
Nhiều cơ sở làm bằng giả còn công khai giá các loại bằng như: bằng tấn sĩ 10 triệu đồng, Thạc sĩ 8 triệu đồng, bằng đại học chính quy 6 triệu đồng, cao đẳng 4,5 triệu đồng… Nhu cầu bằng giả nước ta lớn không chỉ khiến các cơ sở sản xuất bằng rởm trong nước thừa cơ phát triển mà còn kéo theo không ít cơ sở ma muội của nước ngoài dự. Thế là anh ta đàng hoàng có tấm bằng tốt nghiệp cấp 2 - đủ chuẩn đi học nghề bên Tiệp Khắc.
Chuyện này xẩy ra dạo đó được xem là trường hợp hy hữu, còn hiện giờ sau hơn nửa thế kỷ, việc mua bằng giả, dùng bằng giả đã trở thành “căn bệnh” lây lan đáng sợ ở nước ta mà tuồng như chưa có biện pháp “đặc trị” nào để chữa. Thế là anh ta đến mượn bằng tốt nghiệp cấp 2 của tôi.
Giá của tấm bằng “gắn mác” do Trường đại học BK TP. Vì vậy việc dùng bằng cấp giả chính là một nhánh của sự giả dối đang trở nên bạc khủng khiếp làm băng hoại xã hội. Trí thức nước ta bắt đầu được trọng dụng và càng được đề cao hơn khi bước vào thời kỳ đổi mới, thời kỳ rất cần chất xám của những tài năng.
Riêng tên chính thì chỉ khác nhau dấu sắc. HCM cấp là 25 triệu đồng. 000 USD. Một điều khá trùng hợp là tên họ và tên đệm của tôi và anh này khá giống nhau. Một anh cùng làng trong diện được tuyển đi Tiệp Khắc học nghề, nhưng ngặt nỗi anh này lại chưa tốt nghiệp cấp 2.
Nên hệ lụy trước tiên của sự trọng dụng hình thức này là sự nảy việc dùng bằng giả để lừa dối và cầu lợi. Từ đó càng khiến cho những con cú trình độ văn hóa thấp nhưng lại có sự liều lĩnh lưu manh để tiến thân bằng lối “mượn lông công” phê chuẩn tấm bằng cấp giả càng có điều kiện phát triển. Năm 2001, Bộ Giáo dục và Đào tạo làm một cuộc kiểm tra lại trình độ học vấn của các cán bộ, viên chức đang làm việc trong bộ máy công vụ nước ta đã phát hiện ra hơn 10.
Người sử dụng bằng giả nước ta ở khắp mọi nơi và ở mọi ngôi thứ trong bộ máy công quyền quốc gia, từ ông chủ toạ, bí thơ xã đến cả vị Thứ trưởng của Bộ, cả Chủ tịch tỉnh, Bí thư, Phó Bí thư Tỉnh ủy cũng dùng bằng giả. Hay hàng loạt các ông giám đốc điều hành, Phó Tổng Giám đốc của hàng loạt Công ty, Tổng Công ty lấy tiền công để làm Thạc sĩ, tấn sĩ tại Trường Nam thanh bình Dương, một trường đại học đã bị Tòa án Hawaii (Hoa Kỳ) ra phán quyết giải thể từ 28/10/2003.
Song thật đáng tiếc sự trọng dụng trí thức của ta không đi vào bản tính mà chỉ thuần túy hình thức, tức chỉ cứ vào bằng cấp. Thành thử, khi đem tấm bằng về, anh ta liền xóa dấu tên tôi, rồi chữa năm sinh của tôi thành năm sinh của anh ta.
HCM đã làm chấn động dư luận cả nước. 000 đến 17. Như ông N. V. N, Phó bí thơ một tỉnh nghèo đã được hỗ trợ 74 triệu đồng để sang Malaysia làm tấn sĩ trong 6 tháng bằng cách mua bằng ở Trường Nam thái hoà Dương với giá là 17.
000 trường hợp sử dụng bằng giả. Hoàng Bách Thành. Giờ đây, các cơ sở làm bằng giả bằng công nghệ đương đại công khai, rầm rộ ở khắp các tỉnh thành, thành phố trong cả nước.
Cơ sở này đã tự tín với dòng quảng cáo “Bằng giả thử thật 100% có phôi gốc do Phòng đào tạo của trường cấp, có hồ sơ lưu tại Phòng đào tạo, bảng điểm trong quá trình học tập, công chứng hợp pháp. Hay ở một tỉnh vùng Đồng bằng sông Cửu Long có tới 90 cán bộ mấu chốt xã tiến thân bằng bằng giả… Cũng thật đáng tiếc khi những vị cán bộ có chức quyền dùng bằng giả chẳng những không bị lên án, không bị luật pháp trừng trị mà còn “trèo cao” hơn đến độ không ít vị còn được phong các chức vị quan trọng trong cơ quan Nhà nước như Cục nọ, Cục kia, Bộ này, Bộ nọ… Ngay trong ngành Giáo dục, số lượng các thầy cô dùng bằng giả cũng không hiếm.
Kiểu như bằng của Trường đại học Nam Thái Bình Dương, của Tổ chức Liên minh các viện hàn lâm quốc tế của Nga (MMC), Trường đại học La Salle (nơi mà người nước ngoài gọi là xưởng sản xuất bằng cấp… là những cơ sở chuyên cung cấp các loại bằng học vị rởm có giá từ 6. Câu chuyện về bằng giả đã xảy ra ngay cả với chính tôi. ”. Cú thì dù có khoác bộ lông của con công cũng vẫn là cú.
000 USD… Thực tế cho thấy, nói láo đang trở thành một biện pháp hữu hiệu “đẻ” ra căn bệnh thành tích đáng sợ.
Vào những năm 1963, 1964, nước ta bắt đầu tuyển dụng cần lao, sinh viên đi lao động, học tập ở các nước XHCN. Thấy anh ấy bảo để cho thằng con anh ấy nhìn thấy mà phấn đấu, thế nên tôi tin ngay.
Đáng tiếc “căn bệnh” và có thể nói là nạn bằng giả đã nảy ở nước ta ngay sau khi quốc gia có cách nhìn khác đối với từng lớp trí thức và căn bệnh này ngày một có nguy cơ phát triển trầm trọng làm băng hoại chế độ, hạ thấp trình độ cũng như uy tín của trí thức nước ta. Nhu cầu về bằng giả, bằng rởm ở nước ta mạnh đến độ nó đã hình thành cả một công nghệ làm bằng giả.
Báo cáo thành tích “rởm” để xin huân chương, bằng khen… đã trở thành phổ thông và chừng như được xã hội ưng ý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét