Khẩn thiết lại vang lên xua tan cái đói nghèo cố hữu ở vùng quê chiêm trũng. Lớn lên. Nó không còn lạc điệu. Chúng tôi hồ hởi chọn những bộ quần áo đẹp nhất. Mộc mạc như thế. Tiếng hát đối giao duyên ngọt thấm đẫm vào trái tim mỗi đứa con quê. Chúng tôi hay chia phe hát đối.
Ông bà tôi cũng bén duyên bên chiếu chèo đình làng năm ấy. Da diết như mời gọi. Tiếng hát. Ở quê mình từ trẻ thơ đến người lớn ai cũng biết hát chèo. Ngày đó. Dưới ánh sáng lung linh kì ảo của đêm trăng.
Chợt thèm chút hơi sương. Phấn chấn rủ nhau ra sân đình. Có người hát hay. Mùa thu quê nhà thường mang theo làn sương phong thanh. Trơ trẽn nữa mà ngọt. Chỉ một tẹo thôi cũng đủ ấm lòng những đứa con xa quê. Ông tôi kể lại rằng. Quê tôi có truyền thống hát chèo từ lâu đời. Vào những đêm trăng sáng. Tiếng hát chèo mượt mà. Nhờ những đêm cùng nhau đi hát chèo ở đình làng mà bao chàng trai cô gái đã nên duyên vợ chồng.
Lương Thị Nguyệt. Đêm lặng yên. Hiện đã cuối thu. Tiếng cười làm trái tim con người gần nhau hơn… Tôi đã lớn lên bên cạnh những làn điệu chèo giản dị. Nhỏ thì theo bố mẹ anh chị ton ton ra đình làng vừa chơi vừa nghe hát.
Níu kéo bước chân những kẻ đi xa. Vài làn điệu. Ông tôi bảo. Tôi vẫn nhớ. Đâu đó tiếng hát chèo lại vang lên. Có người hát không hay nhưng ai cũng thuộc ít nhất vài bài. Lũ thanh niên chúng tôi sinh ra trên mảnh đất truyền thống đó nên ngay từ khi còn nhỏ chúng tôi đã thuộc rất nhiều bài chèo cổ.
Có lẽ tiếng hát được ngấm vào máu của những ông bố bà mẹ và cứ thế truyền cho con cái từ đời này sang đời khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét