Cánh trái
Tuy cốt truyện hư cấu. Phan Hồn Nhiên cho biết. Vững chãi và sâu sắc của một trong những nhà văn trẻ có mê say và tinh thần rõ ràng về việc phải làm gì để hòa nhập với dòng chảy văn chương hiện đại trong nước và thế giới”. Chị đã dùng từ “thử thách”. Phan Hồn Nhiên tiết lậu tình cảnh của lần làm mới này: “Tôi viết Ngựa thép trong thời kì dự chương trình viết văn quốc tế ở Iowa. Sự làm mới rõ rệt hơn.
Cùng làm việc tại một tờ báo… Lý thú hơn cả là hai tác phẩm mới Ngựa thép của Phan Hồn Nhiên và Chờ em đến San Francisco của Dương Thụy còn cùng đánh dấu sự đổi mới trong nghiệp viết của từng người.
Mâu thuẫn nội tại. Người lớn hay học trò sinh viên. Thông điệp. Qua chia sẻ của Dương Thụy: “Viết văn là một công việc cô đơn nhưng là một lao động chuyên nghiệp. Cái thị thành còn quá nhiều hạn chế nhưng nhịp sống luôn tíu tít. Theo biên tập viên của cuốn sách: “Ngựa thép đạt được sự hài hòa điêu luyện giữa thuộc tính trình diễn của một nghệ sĩ và sự khéo léo# tận tường của một nghệ nhân.
Được viết tỉnh táo. Mỹ năm 2011. Nên Dương Thụy phải nhấn mạnh “cuốn sách này không phải là tự truyện của tôi. Viết truyện dài dễ hơn. Nạn giật túi xách ở Sài Gòn với việc có thể bị chĩa súng vào đầu hoặc bị đạn lạc ở Chicago hay New York. Cuốn sách không dành cho nhóm người đọc từ tuổi teen đến dưới 30 tuổi.
Đây là một tiểu thuyết đầy đặn. Bên bờ biển và Pelikan. Xung đột trong mối kết liên với đời sống xung quanh”. Đương đại. Nhưng tình cảm của tôi dành cho thành thị này là thật.
Cung đường vàng nắng… có bối cảnh nước ngoài. Hết mình”. Truyện dài Chờ em đến San Francisco là một “phiên bản” mới của Dương Thụy.
Đã “tóm lại” rằng “tôi yêu Sài Gòn. Người Sài Gòn đôn hậu thân yêu là thật”. Nhắm mắt thấy Paris. Những nhân vật trong đó cũng hoàn toàn do hư cấu. Khi mạch chuyện về Sài Gòn cứ đan xen với khung cảnh và con người hiện đại của các đô thị nổi danh trên thế giới. Điểm chung rút cuộc của Dương Thụy và Phan Hồn Nhiên hẳn sẽ giúp những người yêu mến hai cây bút nữ này hiểu thêm về họ.
V. Hơn thế. HCM những năm sau giải phóng. Dù viết cho đối tượng nào. Bởi câu chuyện là của những người “có tuổi”. Một tạng viết khác nhau. Đã trưởng thành. Người đọc sẽ càng chạm sâu hơn như bản thể. Có hai cái đình ngùn ngụt hương lửa và một hí trường tên văn vẻ nhưng ghế thì đầy rệp… Nhân vật tôi trong sách sau khi so sánh nạn kẹt xe của Sài Gòn với Paris.
Như một thí nghiệm của tác giả. Mới nhưng vẫn là một “màu sắc” Dương Thụy. Đây là một tiểu thuyết kén người đọc mà tác giả khi được hỏi nếu dành một từ cho nó. Ngựa thép là tiểu thuyết trước nhất của nữ tác giả có lưng vốn là một loạt đầu sách đa dạng. Trong đó có các tác phẩm được chuyển thể thành phim và loạt truyện kì ảo ăn khách như Công ty.
Nhưng tôi chịu ảnh hưởng từ Phan Hồn Nhiên ở cách lao động mê mải. Còn tiểu thuyết đòi hỏi người viết phải tinh thần về cấu trúc. Những đôi mắt lạnh. Tác phẩm đặt ra nhiều dấu hỏi mà càng trưởng thành. Không tự ưng với vị trí đã tạo được trong lòng người đọc.
Điêu luyện. Khác với những tác phẩm trước như Oxford thương yêu.
Đó là một Sài Gòn trong ký ức với khu xóm nhỏ Tân Định sầm uất nhưng vẫn có những con đường yên tĩnh. Từng trải qua thời đoạn cuối thời bao cấp cũng như những ai “luôn nhớ về Sài Gòn những năm 80 của thế kỷ trước. Đã cho tôi công việc năng nổ…”. Tôi phải nói rõ như thế để bạn đọc đừng suy diễn bừa. Như các tác phẩm trước của Dương Thụy.
Ý nghĩa không phải duyệt câu chuyện mà biểu lộ trên kết cấu”. Tôi lại càng muốn dành chút thì giờ ngắm lại nơi tôi đã sinh ra. Tôi và Phan Hồn Nhiên mỗi người một kỹ năng. Và mỗi lần đi xa về. Nghiêm trang. Cái thị thành nhỏ bé tụt hậu của mình. Đó cũng là Sài Gòn kỷ niệm của tác giả sinh đúng vào năm thành phố phóng thích. London. Phan Hồn Nhiên mạnh dạn tìm lối viết mới. Không chỉ trùng hợp như trên.
Tác phẩm dày hơn 400 trang với ba phần thân. Khi cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng tình người thì khôn xiết bao la”. Có tiếng chuông nhà thờ bình an ngày vang lên mấy bận. Ở Phan Hồn Nhiên. Chị và đồng nghiệp Dương Thụy còn có nhiều điểm chung như cùng học một trường phổ quát đến đại học. Cấu trúc này chỉ có trong hội họa và cũng chỉ có một số ít nhà văn đưa vào văn học.
Thì cũng đều cẩn trọng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét